Gốc > Truyện dài >
Lúc Hứa Thanh thức dậy đã gần tới bữa trưa, dù là bị xích thật nhưng được nằm trên chiếc giường hiện đại vẫn là làm cho nàng ngủ ngon giấc. Tay không còn bị xích nữa, có lẽ hắn chỉ xích nàng vào buổi tối.
Hứa Thanh uể oải ngồi dậy làm vệ sinh buổi “ trưa”, sực nhớ ra điều gì, Hứa Thanh vội vội vàng vàng đổ hết mấy cái vali ra tìm đồ. Năm học lớp 12, lớp cô có một thằng bạn rất biến thái nhưng học giỏi cũng biến thái luôn. Không hiểu nó nghiên cứu bao lâu mà chế ra được loại thuốc, uống vào thì đảm bảo sau một ngày là mọc lên một cái mụn to bằng hạt đỗ đen… Hồi đó, loại thuốc này chủ yếu được dùng để trả thù mấy bà giáo viên biến thái, Hứa Thanh mang theo dự định chơi khăm mấy boss biến thái ( nếu có)...
Được lắm Hàn Tuấn Phong, dám xích ta sao…
…
Hàn Tuấn Phong lấy làm kỳ lạ, hôm nay tiểu miêu này ngoan ngoãn lạ thường, đặc biệt là bữa ăn liên tục múc cho hắn mấy bát canh vịt tiềm, hắn sinh ra đã chúa ghét thịt vịt nhưng vì được nàng múc cho, hắn không lần nào từ chối. Có thể nàng đang muốn nịnh nọt để hắn không xích nàng nữa. Mặc kệ, nàng quan tâm hắn, là giả vờ cũng được. Dần dẫn hắn sẽ khiến nàng thích hắn.
Hàn Tuấn Phong cũng nhiều lần tự hỏi mình, tại sao lại muốn nàng thích hắn, nhưng là nghĩ mãi cũng không ra câu trả lời… ( Mèo : từ đơn giản thế mà anh nghĩ không ra là sao )
…
Hoàng cung – Chính điện
Điều lạ là một người như Hàn Tuấn Phong không vào triều, hắn xưa nay chưa từng bỏ lỡ một buổi triều nào…
Mọi người không ngừng thắc mắc còn Hàn Chiến Cơ thì ho hắng, tiếp tục buổi triều như thường. Hắn đã sớm nhận được tin cáo ốm của Hàn Tuấn Phong, chỉ có điều lạ là một người luyện võ như hắn thì có thể ốm kiểu gì.
…
Vũ Hứa Thanh ngồi trên giường, tay lật sách trong khi ánh nhìn lại hướng về nam nhân lạnh lùng đang đội nón che kín mặt đang ngồi viết gì đó. Hứa Thanh không nhịn được cười thành tiếng, nàng vốn không nghĩ chỗ thuốc đó sẽ có hiệu nghiệm, hắn “lạnh” như vậy mà cũng bị viên thuốc làm cho nhiệt phát đến mức mọc mụn. ( Ô lala, vụ cái nón này là Mèo cho Phong ca học theo Ngôn ca, *lạnh lùng bí ẩn*)
Hắn cố gắng không để ý đến nàng, tiếp tục đọc sách
“ Chỉ cần ngươi không xích ta nữa, cuốn gói trở về Lãnh Hàn lâu, ta sẽ chữa khỏi cho ngươi.”
Hắn trả lời cộc lốc “ Kinh thành không thiếu đại phu.”
“ Hứ, ngươi đâu có thiệt thòi gì đâu chứ, ta sẽ không gây chuyện nữa mà. Nếu ngươi không dọn tới đây ở, thì ta đâu cần phải bày nhiều trò thế chứ.”
“ Ta sớm biết ngươi là tác giả của việc này.”
Hứa Thanh mím môi, đúng là do nàng nhưng hắn hoàn toàn không có bằng chứng, tất cả chỉ là suy đoán thôi.
“ Đại phu cũng phải mất thời gian mới khiến cho cái đó biến mất, ngươi trong mấy ngày hôm đó lại không thể vào triều, với cách của ta, ngươi sẽ khỏi rất mau chưa kể vẫn có thể đường đường mà nhìn người khác.”
Hàn Tuấn Phong trầm ngâm một lúc, Hứa Thanh không khỏi hy vọng….
“ Ta sẽ không xích ngươi nữa, bù lại ngươi không giở thêm trò gì nữa. Còn việc ta chuyển về Lãnh Hàn lâu, ngươi cứ nắm đó mà mơ đi.”
Được lắm, đừng tưởng chị đây chỉ biết xài hàng hiệu, người Việt Nam mà không biết mặc cả thì hơi phí cưng ạ.
“ Không được, đó là cái giá duy nhất của ta. Nếu ngươi không đồng ý thì thôi, nói cho ngươi biết nếu ta muốn thì chỉ cần một ngày, chuyện Hàn vương gia mọc một cái mụn to bằng hạt đỗ, không thể gặp ai, không thể vào triều sẽ lan khắp cái thành này, bao gồm cả hoàng cung.”
Dù không nhìn thấy mặt hắn, Hứa Thanh có cảm giác hắn đang cười
“ Vũ Hứa Thanh, ngươi thật quên mất địa vị của mình rồi. Để ta nói cho ngươi biết hoặc là ngươi chấp nhận yêu cầu trên hoặc rằng ta sẽ hạnh hạ cho ngươi sống không bằng chết. Định loan truyền chuyện này ư… Vũ Hứa Thanh, ngươi có khả năng sao.”
Hứa Thanh bực mình, tại sao cô lại phải ở cái thời này chứ, nơi mà công lý tồn tại trong tay người nắm quyền. Biết thế cô đã theo học Luật để cãi nhau với tên này rồi. Hứa Thanh ôm Bảo Bối vào lòng, tại sao số cô lại khổ thế này cơ chứ, giá như có Thiên Hạo hay Chiến Cơ ở đây, cô sẽ không bị bắt nạt thế này.
“ Được, với một điều kiện ngươi không được phép động vào người ta đếm đến ba ngươi không nói gì tức là đồng ý. .. Ba. Được rồi, ngươi hứa rồi đó.”
Hàn Tuấn Phong không nói gì, hắn không phản kháng sao? Dù vậy Hứa Thanh vẫn có cảm giác mọi chuyện sẽ không dễ dàng thế.
Hứa Thanh lấy trong tủ mấy cái urgo ra và hai viên thuốc trị mụn, tiến lại phía hắn toan cởi cái nón ra. Hàn Tuấn Phong chặn tay nàng lại
“ Ngươi có muốn khỏi không thì bảo. Ta thèm vào mà để ý cái đó.”
Hàn Tuấn Phong buông lỏng tay, hắn không hề muốn để nàng nhìn thấy bộ dạng lúc này của hắn…
“ Ngươi không được phép cười” Chết tiệt, chưa bao giờ hắn thấy mình “e thẹn” như thế này, hắn đường đường là một vương gia tôn quý.
“ Ta thề.”
Được rồi, nghĩ đến cảnh một con mèo bị thương, vô cùng vi thương, không được cười… Hứa Thanh, chó con bị đánh đập, chó con bị thương…
Hứa Thanh nhẹ nhàng tháo miếng urgo dán lên “cái đó”, nàng đoán đâu có sai, cái mụn này nhỏ hơn so với dự tính rất nhiều, hắn đúng là đồ máu lạnh. Nàng dùng urgo trong suốt, chỉ có một miếng băng trắng nhỏ che đi cái đó nên trông hắn không khác trước là mấy
Nàng cầm chiếc gương đem đến trước mặt cho hắn soi
“ Được rồi, có ai hỏi thì cứ bảo là bị Bảo Bối cào là được. Còn giờ thì uống hai viên thuốc này.”
“ Mọi thứ liên quan đến ngươi đều rất kỳ lạ” Hàn Tuấn Phong vừa nói, vừa cầm hai viên thuốc cho vào trong miệng nuốt chửng.
“ Trời ạ, đồ ngốc, ngươi phải uống thuốc với nước chứ, uống như vậy hại dạ dày lắm có biết không.” Nhìn thấy hắn nuốt chửng hai viên thuốc, Hứa Thanh kinh ngạc, vội vàng lấy cốc nước đầy đưa cho hắn, Hàn Tuấn Phong khẽ mỉm cười
“ Ngươi là đang quan tâm ta sao?”
Hứa Thanh cau mày lại dứ cốc nước về phía hắn ( có uống không thì bảo?). Hàn Tuấn Phong nhẹ nhàng đón lấy cốc nước uống. Nhìn hắn uống mà Hứa Thanh cũng thấy khát, quay ngươi ra bàn rót cốc nước chưa mình. Cốc chưa kịp cầm, Hứa Thanh đã bị người phía sau – còn ai ngoài hắn kéo quay người lại, nắm gáy nàng hôn mạnh.
Hứa Thanh đẩy vội hắn ra, ho sặc sụa
“ Ta chẳng phải giúp ngươi uống nước rồi sao.”
“ Hàn Tuấn Phong, ai kêu ngươi giúp hả, còn nữa chẳng phải ngươi đã hứa với ta…”
Nhưng là chưa kịp nói hết câu, đôi môi nàng đã bị hắn cướp mất. Hứa Thanh cố sức giãy dụa, trái lại càng kích thích dụng vọng nơi hắn. Hàn Tuấn Phong bế nàng lên giường, không một giây phút để cho môi nàng được yên…
Hứa Thanh không ngừng giãy dụa nhưng cũng chẳng thay đổi được gì. Đôi môi mềm mại thuận theo cổ từ từ đi xuống dưới… Hơi thở của nàng trở nên gấp gáp…
Ý nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu Hứa Thanh là “ Shit…Hắn động đến nàng nhiều như vậy, chẳng may không đủ thuốc ngừa thai thì sao… Mình chưa có chồng mà lại có thai.. chuyện này mà đồn ra đên tai anh nàng thì nàng không biết giấu mặt vào đâu nữa.”. Dùng hết sức, Hứa Thanh đẩy Hàn Tuấn Phong ra nhưng do hắn ôm nàng quá chặt thành ra tư thế bây giờ lại là nàng ngồi đè trên người hắn.
Hàn Tuấn Phong nhìn nàng mỉm cười “ Thật không biết ngươi lại thích mình là người chủ động.”
Hứa Thanh lớn tiếng hét “ Chủ động cái đầu ngươi. Hàn Tuấn Phong, chẳng phải ngươi hứa sẽ không động đến ta rồi sao, bây giờ dám thất hứa. Đồ đểu cáng, ngoài việc này ra thì ngươi còn biết làm chuyện gì khác. Đồ lang sói…”
Chỉ bằng một động tác đơn giản, Hàn Tuấn Phong đã đưa Hứa Thanh về vị trí cũ. Hắn đè lên người cô, chăm chú nhìn, ánh mắt ôn nhu…
Hứa Thanh không thích cảm giác này, cách hằn nhìn làm nàng mất tự nhiên. Hắn đột nhiên sao lại nhìn nàng như thế, không quen với việc này, Hứa Thanh tiếp tục dùng tay đẩy hắn
“ Hàn Tuấn Phong..”
Thanh âm của hắn vang lên ngắt lời nàng “ Ngoan ngoãn ngủ đi, ta sẽ không ăn ngươi đâu.”
Hắn nói rồi đặt lên trán nàng một nụ hôn, xoay người qua nằm cạnh , hai tay ôm nàng vao lòng.
Gì thế? Hắn là cái gì mà đòi ôm nàng. Hứa Thanh bực tức muốn vùng ra khỏi vòng tay của hắn, nhưng là vùng không nổi
“ Được, vậy chúng ta tiếp tục chuyện vừa rồi.”
Nghe hắn nói vậy, Hứa Thanh cuống cả lên, vội giữ chặt hai tay đang ôm lấy mình
“ Không, ta ngủ, ta ngủ liền mà.” Hứa Thanh cắn môi, nhắm chặt mắt cố gẳng đẩy mình vào trạng thái vô thức càng nhanh càng tốt, nếu không nhỡ hắn đổi ý.
Hắn ôm nàng, cảm giác thật bình yên. Mong ước của hắn chưa bao giờ nhỏ nhoi đến vậy, hắn đơn giản chỉ muốn mỗi buổi sáng thức dậy nhìn thấy gương mặt xinh xắn của nàng, được mãi ôm nàng trong vòng tay như thế này đây….
…
Mới sáng sớm đã bị đánh thức, Hứa Thanh xẵng giọng
“ Mới sáng sớm đã làm ồn rồi. Ngươi không vào triều sao, mắc mớ gì mà phá giấc ngủ của ta hả?”
“ Ta cho ngươi một khắc để chỉnh trang, xong, lập tức ra ngoài.”
“ Rốt cuộc là có chuyện gì mà ta phải đi.”
“ Đón người thân của ta.”
Hàn Tuấn Phong nói rồi bước nhanh ra khỏi phòng. Hứa Thanh vươn vai đứng dậy làm vệ sinh xong thì quay qua chỗ vali lấy quần áo. Người nhà của hắn chứ có phải của nàng đâu cơ chứ???
Thời tiết tháng tám chẳng mát mẻ gì, Hứa Thanh chon ra một cái váy ngắn và một cái áo cộc tay. Vừa bước ra ngoài đã bắt gặp ánh mắt khó chịu của hắn, lại phải quay vào trong thay ra một cái quần ngố, một cái áo phông và một đôi xỏ ngón.
Hắn, chau mày, vẫn tỏ ra không hài lòng
Hứa Thanh cao giọng “ Một vừa hai phải thôi nha, đây là giới hạn của ta rồi đó. Trời nóng như thiêu như đốt thế này mà bắt ta ăn mặc kín đáo, chết cũng không mặc.” Hứ, đố hắn dám lôi nàng vào thay quần áo. Nếu không vì phải ngủ chung với hắn, có thế nào nàng cũng không mặc pijama giữa tiết hè.
Lý quản gia từ xa dắt ngựa tới.” Vương gia, chúng ta mau lên đường thôi, xa giá của thái hậu chắc cũng sắp tới nơi rồi.”
Hàn Tuấn Phong thở dài, không bắt nàng vào thay quần áo nữa. Hắn phi người lên ngựa, một tay kéo nàng lên.
“ Này mắc mớ gì bắt ta cưỡi ngựa chung với ngươi. Hai người một ngựa đi không phải rất chậm sao.”
Hứa Thanh đang loay hoay tìm cách xuống con ngựa đã bắt đầu phi nước kiệu. Theo quán tính, Hứa Thanh đổ người về phía hắn, sao nàng có linh cảm là hắn đang cười nhỉ.
Ra đến ngoài thành, hắn đi ngựa cũng bình tĩnh hơn, Hứa Thanh quay mặt hỏi hắn
“ Thái Hậu không phải là mẫu thân của Chiến Cơ sao?”
“ Hứa Thanh, ngươi không được gọi thẳng tên của hoàng thượng.”
“ Hàn Tuấn Phong, ta có bao giờ kêu ngươi vương gia đâu hả.”
Hắn không nói gì chỉ khẽ lườm nàng. Đúng là hắn không bắt nàng gọi hắn là vương gia, nàng có muốn gọi cũng không được.
“ Ta và hoàng thượng là anh em ruôt. Đương nhiên thái hậu cũng là mẫu thân của ta rồi.”
“ Oa, mẫu thân của Chiến Cơ chắc là đẹp lắm..”
“ Phải, bà rất đẹp…”
“ Phải đẹp thì mới sinh ra được Chiến Cơ đẹp trai đến vậy chứ.”
Hàn Tuấn Phong không nói gì, hai tay cầm cương siết chặt người ngồi trong lòng.. “ A, ngươi làm gi thế chứ.”
…
Chẳng mấy chốc mà họ bắt gặp một xa giá cực kỳ sang trọng.
“ Ta có phải cúi đầu chào không?” Nàng hỏi, nói thật nàng cực kỳ ghét việc phải cúi đầu trước người khác.
“ Phí lời.”
Hắn đỡ nàng xuống ngựa, dắt tay về phía xa giá. Từ trong xe bước ra một người phụ nữ bước ra, hoàn toàn trái ngược so với những tưởng tượng của Hứa Thanh. Dù Tuấn Phong đã nói là bà còn khá trẻ và rất đẹp Hứa Thanh vẫn liên tưởng đến bà Thái hậu già khú già đế trong phim “ Hoàn Châu cách cách.” Trong khi người phụ nữ đứng trước mặt nàng đây, gương mặt sắc sảo, phong thái kiêu sa, quần áo hoa lệ, thực sự là quá đẹp rồi. Rất tiếc so với những người phụ nữ hiện đại bây giờ còn kém một chút. Bà ta thực sự trẻ so với tuổi nhưng trên mặt cùng có vài đường nhăn, điều gần như là không thể nếu biết dung kem dưỡng da thường xuyên….
Đi theo sau bà ta là một nữ tử xinh đẹp, tuổi chắc chưa đến 20, gương mặt thanh tú, phong thái thoát tục, so với Mẫu Đơn không thua là bao. Hình như cô gái ấy đang e thẹn nhìn Hàn Tuấn Phong
“ Mẫu hẫu, Phong nhi đến đón chậm chễ rồi.”
“ Không sao, bổn cung cũng mới về thôi. Phong nhi vẫn khỏe chứ..”
Hứa Thanh không nén nổi cười, nhưng là vô ý tới mức khiến mọi người xung quanh đều tập trung vào nhìn, vấn đề là nàng còn không biết mọi người đang nhìn mình.
“ Phong nhi, mẹ gọi ngươi là Phong nhi sao. Ta thật không ngờ ngươi lại có tên nữ tính như vậy đấy.”
Hàn Tuấn Phong lườm nàng… Hứa Thanh thấy ánh mắt băng giá của hắn, nụ cười cũng tắt ngấm.
“ Nữ nhân không biết lễ nghĩa này là ai vậy.”
Sực nhớ ra sự tồn tại của Thái hậu, Hứa Thanh cúi người chào
“ Tham kiến Thái hậu, ta à quên nô tỳ là Hứa Thanh.”
“ Nô tỳ này thật vô lễ, chủ nhân đang nói chuyện ngươi dám xen vào, muốn chịu phạt hả? Ăn mặc thì lăng loàn không ra thể thống gì cả. Phong nhi hạ nhân này sao con có thể để bên mình. ”
Ha, nói cho ngươi biết ta không phải Hạ Tử Vi
“ Thái hậu, ta xưng là nô tỳ chỉ vì phép lịch sự với người thôi. Cho dù ta có là nô tỳ thật đi chăng nữa thì cũng là con người. Thái hậu “ tôn quý”, người dùng giọng đó nói chuyện với ta. Xin hỏi ai mới là người không biết phép tắc.”
Nhìn tình hình trước mặt Hàn Tuấn Phong đành mở mở miệng mời Thái Hậu vào xe để về kinh thành, ở nơi đây lâu không có tốt cho sức khỏe. Hắn vốn dự tính muốn mẫu thân có hảo cảm với nàng, vậy mà trở thành ác cảm lúc nào không hay.
Thái hậu lửa giận vẫn chưa tắt cùng đành chiều lòng Tuấn Phong. Còn Hứa Thanh, khỏi nhưng nhị, bị hắn túm lấy đẩy lên ngựa. Cô gái đi bên cạnh Thái Hậu nhìn Hứa Thanh, nghi hoặc, ghen tị.
Tiếng vó ngựa vang lên đều đều…
“Ngươi không được ăn nói như thế với Thái hậu.”
“ Nước sông không phạm nước giếng, ai tôn trọng ta thì ta tôn trọng lại, nguyên tắc đơn giản mà.”
“ Dù vậy bà ấy đường đường là Thái hậu tôn quý, là bề trên của ngươi, ngươi như vậy thật xấc láo.”
Hứa Thanh nuốt nước bọt, vừa rồi nàng quá là có phần thái quá.
“ Đúng, trước hết là lỗi của ta, ta ăn nói như vậy là không đúng. Nhưng nếu ngươi suy xét lại lỗi không phải ở ta đâu nha. Tự dưng sáng sớm gọi ta dậy, làm cho tâm trạng ta không tốt. Trời vừa nắng vừa nóng, lại không được mặc đồ mát mẻ, bên trong như muốn phát hỏa vậy. Ly nước vốn đã đầy, mẹ ngươi còn rót thêm nên mới trào ra thôi. Xem nào, chung quy đều là lỗi của ngươi hết.”
Hàn Tuấn Phong lườm nàng, hiển nhiên đó là lỗi của nàng từ lúc nào quay ra là lỗi của hắn vậy.
“ Nắng lắm sao?”
“ Hỏi bằng thừa, lần sau ta cấm ngươi lôi ta ra ngoài vì mấy chuyện như thế này. Đó là mẹ ngươi vốn dĩ chẳng có quan hệ gì tới ta.”
Hắn không nói gì, kéo người nàng sát vào hắn
“ Thế này sẽ đỡ nắng một chút.”
Hứa Thanh khó hiểu, tại sao hành động của hắn gần đây lại lạ thường đến vậy, không hiểu hắn có dự tính gì.
“ Oa, đúng là bớt nắng thật. Hàn Tuấn Phong à…”
“…Bảo Bối của ta còn thông minh hơn ngươi đó. Ngươi có ấm đầu không, trời đã nóng còn bắt ta ngồi sát vào ngươi, muốn ta phát hỏa mà chết hả.” Nàng vùng ra, nhưng là thế nào cũng không thoát ra được, hắn đúng là… biến thái.
…
Thái Hậu lướt qua Hứa Thanh, “tặng” cho nàng một cái nhìn khinh bỉ rồi bước vào vương phủ, Hứa Thanh cố gắng hít thở
“ Bình tĩnh, Vũ Hứa Thanh bình tĩnh, coi như nể mặt Hàn Chiến Cơ…phù…Mi phải biết thương tình cho một người phụ nữ đẹp không có kem dưỡng da để xài… ”
Hứa Thanh bỗng có cảm giác lạnh lạnh sau gáy, giữa ban ngày ban mặt ma làm sao xuất hiện được cơ chứ. Hứa Thanh ngoan cố không quay mặt lại nhìn, thẳng bước tiến vào trong phủ.
…
“Oh, my dariling, my baby, my love, Bảo Bối có nhớ chị không nào.”
Hứa Thanh vừa ôm vừa hôn lên cái mặt ngố tệ của Bảo Bối, ai kêu nàng đánh thức giấc ngủ của nó chứ.
Thật là, đi đi về về cũng mất hơn nửa ngày, Hứa Thanh bực mình lôi quần áo ra đi tắm nước mát cho đỡ phát hỏa.
…
“ A” Hứa Thanh giật người về phía sau, nếu không có bức tường thì nàng đã ngã rồi. Số là mới tắm xong, vừa bước ra khỏi cửa đã đụng ngay “ kẻ thù”
“ Ngươi làm gì thập thò ngoài này?”
“ Vũ Hứa Thanh, nếu ta muốn thì có thể đường đường chính chính bước vào, thập thò làm gì?”
Hứa Thanh bĩu môi, ai tới phòng ta tranh chỗ ngủ hả. Hàn Tuấn Phong mặc kệ nàng, bước vào phòng tắm, hắn cũng cần phải tắm rửa một chút.
Hứa Thanh vừa lau tóc vừa trèo lên giường ngồi, lôi quyển sách ra đọc. Sách ở thời này có nhiều quyển cũng khá thú vị… Nàng tự dưng thấy tội nghiệp cho Thiên Hạo, nếu không phải nàng học khoa ngoại giao Anh – Trung thì vấn đề ngôn ngữ và chữ viết của thời này sẽ gây khó nàng, trong khi Thiên Hạo lại chỉ là một sinh viên đại học bình thường khoa Công nghệ thông tin, haizzz
….
Hàn Tuấn từ phía sau, luồn tay ôm qua eo nàng, tham lam hít lấy mùi thơm trên tóc nàng. Hứa Thanh vừa tắm xong, cả người mang theo mùi thơm mát, thật sự là kích thích hắn mà. Hứa Thanh huých cùi chỏ về phía sau, hắn nghiêng người tránh, bản thân vẫn không hề buông nàng ra. Hứa Thanh bắt đầu giãy dụa
“ Hàn Tuấn Phong, sao ngươi không sống luôn tại kỹ viện đi cho rồi.”
Hắn mặc kệ lời nàng nói, dùng đôi môi chặn tiếng nàng…
Cộc! Cộc!
Hàn Tuấn Phong chau mày, nhưng rồi cũng buông Hứa Thanh ra để mở cửa. Là ai, phá hỏng chuyện tốt của hắn.
“ Yến Tử, sao lại là là muội.”
“ Phong ca, lâu lắm rồi không gặp, muội rất nhớ huynh.”
“ Yến Tử của ta ngày càng xinh đẹp rồi.”
Hứa Thanh ngồi trên giường, nghe tiếng người lạ, lại thấy biểu hiện của Tuấn Phong có chút khác thường nên tiến ra cửa ngó thử. Yến Tử nhìn thấy Hứa Thanh thì lấy làm ngạc nhiên, sắc mặt thoáng buồn.
“ Phong ca muội không biết rằng huynh và vị cô nương này…”
Hàn Tuấn Phong có chút lúng túng, Hứa Thanh nhìn hắn như vậy trong lòng có chút không thoải mái
“ Những gì cô nhìn thấy tuyệt đối không phải sự thật đâu, cô đừng cho tôi và hắn có quan hệ gì nha. Nói đúng ra chúng tôi có tư thù, hắn ở đây là canh chừng tôi đó.”
Yến Tử nghe những lời Hứa Thanh nói, phần nào cảm thấy yên tâm hơn nhưng lòng không khỏi nghi hoặc, lời cô ta nói không thể cứ vậy mà tin.
“ Thái Hậu mời huynh sang cư viện dùng ngự.” Nói xong, Yến Tử khẽ cúi chào rồi quay đầu cất bước.
Yến Tử đi không được bao lâu, Hàn Tuấn Phong quay đầu lại, lạnh lùng nhìn nàng
“ Gì nào, ta nói thế ngươi còn chưa vừa lòng à. Ta với ngươi đâu có quan hệ gì, bất quá kêu một tiếng oan gia.”
“ VŨ HỨA THANH, ngươi bước vào thay quần áo rồi đi theo ta.”
“ Chết cũng không đi.” Hứa Thanh gân cổ lên.
“ Có chết ngươi cũng phải đi.” Hắn nòi rồi xách Bảo Bối của nàng ra ngoài.
“ Hàn Tuấn Phong, ngươi là đồ tiểu nhân.”
Hứa Thanh bực mình nhìn theo hắn bước đi, kéo nàng đi theo rõ ràng là muốn để Thái hậu đày đọa nàng mà, tên đáng chết này. Ngoại trừ bản thân, nàng không cho phép người khác coi khinh nàng.
“ Hứa Thanh xin tham kiến Thái hậu” Nàng vừa nói vừa quỳ xuống, bản thân vốn đã thay vào bộ y phục mà lần trước Thiên Hạo mua cho. Trong con mặt của người ở đây, Hứa Thanh trong bộ y phục cổ trang quả thực là một cô gái xinh đẹp.
Hàn Tuấn Phong nhìn nàng ngạc nhiên, duy chỉ có Thái hậu, ánh nhìn vẫn lạnh lùng như thế.
“ Hứa Thanh cô nương, người không phải cúi đầu thấp đến mức vậy đâu.” Yến Tử đứng phía sau Thái hậu khẽ lên tiếng.
“ Oh, không sao, là tiểu nữ chỉ muốn thể hiện lòng tôn kính với Thái hậu thôi.” Nàng vừa nói vừa đứng lên
“ Phong nhi, ta nhớ chỉ mời một mình con thôi mà, tại sao lại dắt theo nha đầu không biết phép tắc này đến đấy.” Thái hậu không thèm để ý đến nàng quay sang bắt bẻ Hàn Tuấn Phong.
Hàn Tuấn Phong chưa kịp trả lời, Hứa Thanh vội ngắt
“ Chuyện sáng nay, tất cả đều là lỗi của Hứa Thanh, mong Thái Hậu từ bi độ lượng mà bỏ qua cho tiểu nữ một lần. Hứa Thanh vốn là bằng hữu với Chiến vương gia của Thiên Tự quốc, là Hàn vương gia có lòng mời tiểu nữ ở lại, xem như người nhà.”
Thái hậu nghe Hứa Thanh nhắc đến Thiên tự quốc, trong lòng tự hiểu không nên tạo điều bất hòa, hơn nữa nha đầu này đã cúi mình đến vậy, cũng không nên nhỏ nhen quá.
“ Nếu là đã là bằng hữu thì mời cô nương ngồi, chúng ta cùng dùng bữa”
Bằng một động tác hết sức dịu dàng, duyên dáng, Hứa Thanh khẽ cúi mình, nở nụ cười rồi đến ngồi gần bàn ăn. Hàn Tuấn Phong vẫn bất động như thế…( Mèo: em cũng bất động theo Phong ca lun >0< sợ ss HT quá)
“ Ta nghe nói, cô nương đây và Phong nhi nhà ta chung phòng, thực hư thế nào, ta muốn biết rõ”
“ Thưa Thái Hậu, chuyện này đúng là có thật. Vốn là do tiểu nữ sinh ra đã yếu đuổi, đến vương phủ lại không quen thành ra đêm đến không ngủ được. Vương gia có lòng tốt, dọn qua ở cùng để tiểu nữ ngủ được ngon giấc, tuyệt đối không xảy ra chuyện gì khác.”
Trong bữa cơm, Hứa Thanh không ngừng tán dương Thái Hậu, nên với nàng bà có chút thiện cảm:
“ Oh, vậy sao. Dù sao, nam nữ thụ thụ bất thân, Hứa cô nương không nên như vậy.”
Hứa Thanh nghe lời Thái Hậu nói mà như bắt được vàng, cá lớn cắn câu rồi
“ Thái Hậu, Hứa Thanh sớm mất phụ mẫu, nên về lễ nghĩa quả thực không hiểu lắm, sau này xin nhờ Thái hậu chỉ bảo.” Nói xong quay mặt ra phía Tuấn Phong “ Vương gia, là Hứa Thanh không hiểu chuyện nên mới xin vương gia dọn đến ở cùng phòng. Nghe những lời vàng ý ngọc của Thái hâu, Hứa Thanh đã thông suốt, xin phiền vương gia dọn về Lãnh Hàn lâu.”
Hàn Tuấn Phong nhìn nàng lạnh lùng, hắn thật muốn bóp chết nữ nhân đang ngồi trước mặt hắn quá mà. Dám dùng chiêu này để đuổi hắn ra khỏi phòng, hắn chẳng phải đã tôn trọng lời hứa là không động đến nàng sao, vì cớ gì mà nàng vẫn không từ bỏ ý nghĩ này.
“ Thái hậu, xin người lên tiếng giúp Hứa Thanh”
Thái Hậu thấy con trai mình không trả lời bèn lên tiếng
“ Phong nhi, cô nương nhà người ta là con nhà khuê các, con không thể dùn việc đó làm hỏng danh uy của mình và của cô nương ấy được, theo lời ta dọn về Lãnh Hàn lâu.”
“ Mẫu thân, việc của con xin người đừng quyết định thay. Ý con thế nào, chưa bao giờ vì người khác mà thay đổi, người phải hiểu rõ điều này.”
Hiểu rõ, tất nhiên là bà ta hiểu, chính vì đứa con trai ương ngạnh này mà Chiến Cơ đã được đăng cơ, trong khi Phong nhi chỉ có thể là một vương gia. Bà yêu cả hai đứa con nhưng luôn dành nhiều tình cảm cho Hàn Tuấn Phong.
“ Phong nhi, lần này ta trở về vốn là muốn hợp cho con và Yến Tử thành đôi, con cứ ở với người con gái khác như vậy sẽ làm Yến Tử đau lòng.”
Yến Tử nghe Thái hậu nói vậy, cúi mặt xấu hổ
“ Thái hậu, Yến Tử cả đời sẽ không gả cho ai đâu, Yến Tử muốn ở bên chăm sóc người.”
“ Thế nào, không định nghe theo ta nữa sao”
“ Yến Tử không dám.”
“ Vậy là phải rồi.”
Nghe cuộc trò chuyện, Hứa Thanh đủ biết rõ Thái Hậu này thích Yến Tử như thế nào, chưa kể cũng thấy rõ tình cảm của Yến Tử cho Hàn Tuấn Phong.
Hàn Tuấn Phong khẽ nhếch mép
“ Nếu vậy, mẫu thân sao người không hỏi ý của Hứa Thanh cô nương.”
Thái Hậu vội quay mặt sang nhìn Hứa Thanh, ánh mắt vốn có hảo cảm giờ chuyển sang sắc lạnh
“ Thế nào, không phải nói Hứa Thanh cô nương cũng muốn gả cho Tuấn Phong chứ”
Hứa Thanh nghe vậy vội xua tay lắc đầu, ánh mắt ra vẻ thẹn thùng
“ Thái Hậu, sao người lại nói thế được. Hứa Thanh lấy đâu ra phúc phận đó, chưa kể con đã có người trong lòng rồi. Còn Yến Tử với vương gia quả là một đôi trời sinh long phương, là cặp yên ương hiếm có khó tìm ở nhân gian, hai người chính là Kim Đồng Ngọc nữ, Ngưu lang Chức nữ…”
Hàn Tuấn Phong khẽ ho
“ Vậy sao, vậy nói cho ta một chút về người đó đi.”
“Dạ…ừm… người đó là một người đàn ông… ừm… rất tuyệt vời. Anh ta… ờ…ừm… có mái tóc…tóc… ở trên đầu. Ồ, người phải biết anh ấy có một bờ vai…… một bờ vai… ở dưới cổ, à và một cái cắm… ôi một cái cắm…. ở phía dưới mặt…. ừm, đúng vị trí mà nó phải ở đó, một vị trí hoàn hảo, …đúng cái kiểu mà con thích. Ừm… ờ… mắt của anh ấy… hai con mắt, tất nhiên… ở phía trên mũi… Một người đàn ông có đẩy đủ tóc, bờ vai…” Hứa Thanh ấp úng, cô mù tịt về mấy cái từ tả vẻ đẹp của một người đàn ông, chưa kể còn bị hỏi vội như vậy. ( Ừm, có ai nội công thâm hậu vẽ được người như ss HT tả thì mang đến gặp Phong ca nha, có thường lớn đóa)
“ Hả” Mọi người trong phong gần như đồng thanh, ai cũng quay sang nhìn Hứa Thanh chăm chú, cái người đàn ông mà cô tả….
“ À, nói vậy là con đã có người trong lòng. Vậy thì Phong nhi, chúng ta cũng nên bàn chuyện hôn sự cho con..”
Hàn Tuấn Phong đứng lên, cầm tay Hứa Thanh “ Mẫu thân, xin người đừng quyết định bất cứ việc gì cho con.”, nói rồi hắn kéo Hứa Thanh đi, Hứa Thanh bị kéo đi không thương tiếc, tay kia vội vàng ôm lấy Bảo Bối.
….
“ Vũ Hứa Thanh, ngươi tháo ngay cái mặt nạ ấy ra cho ta.”
“ Ngươi thấy ta thích lắm à. Ngồi nói mấy câu thôi mà nổi hết da gà.”
Sực nhớ chuyện lúc nãy, nàng lấy làm bực mình.
“ Hàn Tuấn Phong ngươi là đồ trơ tráo, cái mặt ngươi dày đến nỗi, dao kiếm chém không đứt, bom nổ không nát, siêu nhân lấy ra làm áo choàng được đấy. Rốt cuộc ngươi là cái thể loại trơ trẽn gì mà bám dính lấy ta thế.”
“ Trơ trẽn phải nói ngươi mới đúng, dám vác cái mặt tội nghiệp đó lừa gạt Thái hậu, nói, ngươi đáng tội gì. Còn nữa, dám đứng đó ghép ta với Yến Tử, ngươi đúng là đồ nữ nhân không biết tốt xấu”
“ Ta phải ở với một tên biến thái trốn trại, chưa phải là hình phạt khổ sở nhất à. Nói cho ngươi hay, cỡ như ngươi cưới được Yến Tử đã là chó ngáp phải ruồi rồi, ngồi đó mà kêu ca”
“ VŨ HỨA THANH!!!”
…
Hai bên không ai nhường ai một câu, người bên ngoài nghe còn tưởng họ sắp giết nhau đến nơi.
Hàn Tuấn Phong chấm dứt cuộc nói chuyện vô bổ này, hai tay bế Hứa Thanh lên
“ Ngươi làm gì, sắc lang, thả ta xuống”
“ Hàn Tuấn Phong, ta đếm đến 3, ngươi có thả ta ra không thì bảo.”
Hắn bế nàng lên giường, đặt lên môi nàng một nụ hôn cháy bỏng, một tay giữ chặt tay Hứa Thanh lên đầu giường, bàn tay kia không ngừng ve vuốt khắp cơ thể nàng.
Hứa Thanh không ngừng dãy dụa nhưng chẳng bao lâu cơ thể cũng nảy sinh phản ứng…
Có tiếng gõ cửa…
Hàn Tuấn Phong để ngoài tai những tiếng gõ cửa đó, vẫn tiếp tục chìm trong say đắm. Nhưng Hứa Thanh thì khác, tiếng gõ cửa đưa nàng vè với thực tại.
“ Hàn Tuấn Phong..mau.. buông ta ra.” Nàng cố gắng cất tiếng, thoát ra khỏi dòng cảm xúc đang quấn quanh mình.
“ Phong ca, là muội, Yến Tử đây. Chúng ta có thể gặp nhau được chứ, muội muốn nói với huynh vài câu thôi.”
Hàn Tuấn Phong nghe tiếng Yến Tử, cố gằng kìm nén, bước ra mở cửa
“ Yến Tử, có việc gì vậy?”
“ Phong ca, việc lúc nãy Thái Hậu nói đó, huynh đừng bận tâm nhé, chỉ là người lo cho Yến Tử thôi. Muội…”
“ Yến Tử, muội là một cô gái tốt, ai lấy được muội chính là phúc phận của người đó tu từ ba kiếp trước. Muội về đi huynh còn có chuyện phải làm” ( Chính xác thì chuyện phải làm của ca là gì thế.>0<)
“ Vậy, Yến Tử xin cáo lui.” Nàng khẽ cúi mình chào, hai má ừng hồng lên vì xấu hổ.
“ Yến Tử với ngươi có quan hệ gì vậy”
Hàn Tuấn Phong nghe Hứa Thanh nói vậy, khẽ mỉm cười
“Là ta đang nhầm sao, ngươi ghen?”
“ Hờ hờ, đúng rồi, ta ghen muốn điên lên đi được, ta chợt nhận ra tình cảm ta dành cho ngươi đã trở thành tình yêu cao đẹp. Chúng ta kết hôn nhé, ta muồn sinh cho ngươi thật nhiều hài tử.”
Hứa Thanh ôm hai tay trước ngực ( Kiểu như cầu nguyện ý), mắt mở to tròn nhìn hắn. Hàn Tuấn Phong nghe Hứa Thanh nói vậy, trong lòng không khỏi vui mừng
“ Ngươi là có ý này thật sao “
“ Tất nhiên rồi, tiếp tục mơ đi, không hiểu sao dạo này ta lại thích xem phim kinh dị thế nhỉ?.. Ta chỉ lấy làm tò mò, đây là lần đầu tiên ngươi ôn nhu như vậy với nữ nhân.”
“ Nàng cùng ta tử nhỏ lớn lên, thân như huynh muội. Ngươi không phải lo lắng.”
“ Lo lắng, ta lo lắng cái gì, ngươi hôm nay ăn nhiều quả mơ quá à. Đó là câu hỏi tu từ, ai khiến ngươi giải thích.”
“ Không cần là mơ đâu, nếu muốn ta có thể biến nó thành sự thật.”
Hắn nói rồi tiến gần đến nàng, Hứa Thanh vội vàng giật lùi về phía sau nhảy ra khỏi giường, nhưng Hàn Tuấn Phong lại nhanh hơn nàng, hắn từ lúc nào ở phía sau nàng, đẩy nàng ngã lên giường.
Chưa đầy một giây, đôi môi hắn đã quấn lấn môi nàng, Khuôn ngực đương hô hấp của nàng, thân hình mềm mại của nàng, tất cả đang đốt lên ngọn lửa dục vọng trong hắn. Hàn Tuấn Phong dùng nội lực, làm những cây nến phụt tắt.
Hôn ngày càng mãnh liệt, hạ thân hắn cố gắng quấn chặt lấy nàng Hàn Tuấn Phong tình dục tăng vọt, đã không muốn chú ý đến chuyện gì khác, ngạo nghễ động thân một cái, thật sâu, hoàn toàn tiến vào chỗ sâu nhất của Hứa Thanh, hung mãnh chuyển động.
Quả thực là đã rất lâu hắn không động đến nàng nên cảm giác mới chặt đến như vây. Ngược lại, khắp người Hứa Thanh cái cảm thấy lại là đau đớn. Nhưng càng về sau, cơ thể lại vận đồng theo y, dần dần nổi lên phản ứng.
…
Đêm, còn rất dài…
…
Cuồng phong qua đi, cả hai rơi vào trạng thái vô thức. Hứa Thanh cố chờ cho lúc nghe tiếng thở đều đều của hắn, lén bước ra khỏi giường, tiến về phía ngăn kéo lấy ra viên thuốc. Còn chưa kịp lấy cốc nước, ánh nến đã vụt sáng, thanh âm của hắn vang lên:
“ Khuya như vậy ngươi còn muốn làm gì?”
Giật mình, viên thuốc đang ngậm ở mồm chui tọt xuống họng
“Khụ…khụ…”
Hắn tiến lại gần, hai tay vuốt dọc sống lưng nàng
“Ngươi không sao chứ, sao tự nhiên lại ra đây uống thuốc gì vậy.”
Một suy nghĩ thoáng qua, Hàn Tuấn Phong gương mặt tối sầm lại, siết chặt tay Hứa Thanh
“ Nói, đây là thuốc gì.”
“ Ơ… Ưm…” Hứa Thanh sợ hãi nhìn hắn, có gì mà hắn kích động đến vậy chứ
“ Là hoa hồng phải không, là tên khốn Thiên Hạo đó đưa cho ngươi?” Hắn nghiến răng, từng chữ vang lên như muốn bóp cổ nàng.
“ Ta không cho ngươi dùng giọng đó nói về Thiên Hạo như vậy, thuốc này vốn là ta tự có, thì sao, không phải ba vị phu nhân kia, mỗi lần hoan ái cùng ngươi đều bị ép uống hoa hồng sao. Ta có lòng tốt ngươi còn cảm ơn.”
“ Cảm ơn, được lắm, Vũ Hứa Thanh để ta cho ngươi thấy cách ta cảm ơn ngươi nhé.” Hắn cầm vỉ thuốc còn dở của nàng bóp nát rồi ném ra ngoài.
...
Cuồng phong chưa bao giờ chấm dứt.
…
Hàn Tuấn Phong lại động thân một cái tiến vào nàng, thân thể gắt gao giam cầm nàng, mỗi một lần ‘xung kích’ đều tiến vào chỗ sâu nhất……
Lê Thị Hồng Hạnh @ 08:33 14/07/2011
Số lượt xem: 258
Miêu ái xuyên không - Miêu thần hoàn ơn 8
Chương 29: Hủy dung (2).
Lúc Hứa Thanh thức dậy đã gần tới bữa trưa, dù là bị xích thật nhưng được nằm trên chiếc giường hiện đại vẫn là làm cho nàng ngủ ngon giấc. Tay không còn bị xích nữa, có lẽ hắn chỉ xích nàng vào buổi tối.
Hứa Thanh uể oải ngồi dậy làm vệ sinh buổi “ trưa”, sực nhớ ra điều gì, Hứa Thanh vội vội vàng vàng đổ hết mấy cái vali ra tìm đồ. Năm học lớp 12, lớp cô có một thằng bạn rất biến thái nhưng học giỏi cũng biến thái luôn. Không hiểu nó nghiên cứu bao lâu mà chế ra được loại thuốc, uống vào thì đảm bảo sau một ngày là mọc lên một cái mụn to bằng hạt đỗ đen… Hồi đó, loại thuốc này chủ yếu được dùng để trả thù mấy bà giáo viên biến thái, Hứa Thanh mang theo dự định chơi khăm mấy boss biến thái ( nếu có)...
Được lắm Hàn Tuấn Phong, dám xích ta sao…
…
Hàn Tuấn Phong lấy làm kỳ lạ, hôm nay tiểu miêu này ngoan ngoãn lạ thường, đặc biệt là bữa ăn liên tục múc cho hắn mấy bát canh vịt tiềm, hắn sinh ra đã chúa ghét thịt vịt nhưng vì được nàng múc cho, hắn không lần nào từ chối. Có thể nàng đang muốn nịnh nọt để hắn không xích nàng nữa. Mặc kệ, nàng quan tâm hắn, là giả vờ cũng được. Dần dẫn hắn sẽ khiến nàng thích hắn.
Hàn Tuấn Phong cũng nhiều lần tự hỏi mình, tại sao lại muốn nàng thích hắn, nhưng là nghĩ mãi cũng không ra câu trả lời… ( Mèo : từ đơn giản thế mà anh nghĩ không ra là sao )
…
Hoàng cung – Chính điện
Điều lạ là một người như Hàn Tuấn Phong không vào triều, hắn xưa nay chưa từng bỏ lỡ một buổi triều nào…
Mọi người không ngừng thắc mắc còn Hàn Chiến Cơ thì ho hắng, tiếp tục buổi triều như thường. Hắn đã sớm nhận được tin cáo ốm của Hàn Tuấn Phong, chỉ có điều lạ là một người luyện võ như hắn thì có thể ốm kiểu gì.
…
Vũ Hứa Thanh ngồi trên giường, tay lật sách trong khi ánh nhìn lại hướng về nam nhân lạnh lùng đang đội nón che kín mặt đang ngồi viết gì đó. Hứa Thanh không nhịn được cười thành tiếng, nàng vốn không nghĩ chỗ thuốc đó sẽ có hiệu nghiệm, hắn “lạnh” như vậy mà cũng bị viên thuốc làm cho nhiệt phát đến mức mọc mụn. ( Ô lala, vụ cái nón này là Mèo cho Phong ca học theo Ngôn ca, *lạnh lùng bí ẩn*)
Hắn cố gắng không để ý đến nàng, tiếp tục đọc sách
“ Chỉ cần ngươi không xích ta nữa, cuốn gói trở về Lãnh Hàn lâu, ta sẽ chữa khỏi cho ngươi.”
Hắn trả lời cộc lốc “ Kinh thành không thiếu đại phu.”
“ Hứ, ngươi đâu có thiệt thòi gì đâu chứ, ta sẽ không gây chuyện nữa mà. Nếu ngươi không dọn tới đây ở, thì ta đâu cần phải bày nhiều trò thế chứ.”
“ Ta sớm biết ngươi là tác giả của việc này.”
Hứa Thanh mím môi, đúng là do nàng nhưng hắn hoàn toàn không có bằng chứng, tất cả chỉ là suy đoán thôi.
“ Đại phu cũng phải mất thời gian mới khiến cho cái đó biến mất, ngươi trong mấy ngày hôm đó lại không thể vào triều, với cách của ta, ngươi sẽ khỏi rất mau chưa kể vẫn có thể đường đường mà nhìn người khác.”
Hàn Tuấn Phong trầm ngâm một lúc, Hứa Thanh không khỏi hy vọng….
“ Ta sẽ không xích ngươi nữa, bù lại ngươi không giở thêm trò gì nữa. Còn việc ta chuyển về Lãnh Hàn lâu, ngươi cứ nắm đó mà mơ đi.”
Được lắm, đừng tưởng chị đây chỉ biết xài hàng hiệu, người Việt Nam mà không biết mặc cả thì hơi phí cưng ạ.
“ Không được, đó là cái giá duy nhất của ta. Nếu ngươi không đồng ý thì thôi, nói cho ngươi biết nếu ta muốn thì chỉ cần một ngày, chuyện Hàn vương gia mọc một cái mụn to bằng hạt đỗ, không thể gặp ai, không thể vào triều sẽ lan khắp cái thành này, bao gồm cả hoàng cung.”
Dù không nhìn thấy mặt hắn, Hứa Thanh có cảm giác hắn đang cười
“ Vũ Hứa Thanh, ngươi thật quên mất địa vị của mình rồi. Để ta nói cho ngươi biết hoặc là ngươi chấp nhận yêu cầu trên hoặc rằng ta sẽ hạnh hạ cho ngươi sống không bằng chết. Định loan truyền chuyện này ư… Vũ Hứa Thanh, ngươi có khả năng sao.”
Hứa Thanh bực mình, tại sao cô lại phải ở cái thời này chứ, nơi mà công lý tồn tại trong tay người nắm quyền. Biết thế cô đã theo học Luật để cãi nhau với tên này rồi. Hứa Thanh ôm Bảo Bối vào lòng, tại sao số cô lại khổ thế này cơ chứ, giá như có Thiên Hạo hay Chiến Cơ ở đây, cô sẽ không bị bắt nạt thế này.
“ Được, với một điều kiện ngươi không được phép động vào người ta đếm đến ba ngươi không nói gì tức là đồng ý. .. Ba. Được rồi, ngươi hứa rồi đó.”
Hàn Tuấn Phong không nói gì, hắn không phản kháng sao? Dù vậy Hứa Thanh vẫn có cảm giác mọi chuyện sẽ không dễ dàng thế.
Hứa Thanh lấy trong tủ mấy cái urgo ra và hai viên thuốc trị mụn, tiến lại phía hắn toan cởi cái nón ra. Hàn Tuấn Phong chặn tay nàng lại
“ Ngươi có muốn khỏi không thì bảo. Ta thèm vào mà để ý cái đó.”
Hàn Tuấn Phong buông lỏng tay, hắn không hề muốn để nàng nhìn thấy bộ dạng lúc này của hắn…
“ Ngươi không được phép cười” Chết tiệt, chưa bao giờ hắn thấy mình “e thẹn” như thế này, hắn đường đường là một vương gia tôn quý.
“ Ta thề.”
Được rồi, nghĩ đến cảnh một con mèo bị thương, vô cùng vi thương, không được cười… Hứa Thanh, chó con bị đánh đập, chó con bị thương…
Hứa Thanh nhẹ nhàng tháo miếng urgo dán lên “cái đó”, nàng đoán đâu có sai, cái mụn này nhỏ hơn so với dự tính rất nhiều, hắn đúng là đồ máu lạnh. Nàng dùng urgo trong suốt, chỉ có một miếng băng trắng nhỏ che đi cái đó nên trông hắn không khác trước là mấy
Nàng cầm chiếc gương đem đến trước mặt cho hắn soi
“ Được rồi, có ai hỏi thì cứ bảo là bị Bảo Bối cào là được. Còn giờ thì uống hai viên thuốc này.”
“ Mọi thứ liên quan đến ngươi đều rất kỳ lạ” Hàn Tuấn Phong vừa nói, vừa cầm hai viên thuốc cho vào trong miệng nuốt chửng.
“ Trời ạ, đồ ngốc, ngươi phải uống thuốc với nước chứ, uống như vậy hại dạ dày lắm có biết không.” Nhìn thấy hắn nuốt chửng hai viên thuốc, Hứa Thanh kinh ngạc, vội vàng lấy cốc nước đầy đưa cho hắn, Hàn Tuấn Phong khẽ mỉm cười
“ Ngươi là đang quan tâm ta sao?”
Hứa Thanh cau mày lại dứ cốc nước về phía hắn ( có uống không thì bảo?). Hàn Tuấn Phong nhẹ nhàng đón lấy cốc nước uống. Nhìn hắn uống mà Hứa Thanh cũng thấy khát, quay ngươi ra bàn rót cốc nước chưa mình. Cốc chưa kịp cầm, Hứa Thanh đã bị người phía sau – còn ai ngoài hắn kéo quay người lại, nắm gáy nàng hôn mạnh.
Hứa Thanh đẩy vội hắn ra, ho sặc sụa
“ Ta chẳng phải giúp ngươi uống nước rồi sao.”
“ Hàn Tuấn Phong, ai kêu ngươi giúp hả, còn nữa chẳng phải ngươi đã hứa với ta…”
Nhưng là chưa kịp nói hết câu, đôi môi nàng đã bị hắn cướp mất. Hứa Thanh cố sức giãy dụa, trái lại càng kích thích dụng vọng nơi hắn. Hàn Tuấn Phong bế nàng lên giường, không một giây phút để cho môi nàng được yên…
Chương 30: Thái hậu.
Hứa Thanh không ngừng giãy dụa nhưng cũng chẳng thay đổi được gì. Đôi môi mềm mại thuận theo cổ từ từ đi xuống dưới… Hơi thở của nàng trở nên gấp gáp…
Ý nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu Hứa Thanh là “ Shit…Hắn động đến nàng nhiều như vậy, chẳng may không đủ thuốc ngừa thai thì sao… Mình chưa có chồng mà lại có thai.. chuyện này mà đồn ra đên tai anh nàng thì nàng không biết giấu mặt vào đâu nữa.”. Dùng hết sức, Hứa Thanh đẩy Hàn Tuấn Phong ra nhưng do hắn ôm nàng quá chặt thành ra tư thế bây giờ lại là nàng ngồi đè trên người hắn.
Hàn Tuấn Phong nhìn nàng mỉm cười “ Thật không biết ngươi lại thích mình là người chủ động.”
Hứa Thanh lớn tiếng hét “ Chủ động cái đầu ngươi. Hàn Tuấn Phong, chẳng phải ngươi hứa sẽ không động đến ta rồi sao, bây giờ dám thất hứa. Đồ đểu cáng, ngoài việc này ra thì ngươi còn biết làm chuyện gì khác. Đồ lang sói…”
Chỉ bằng một động tác đơn giản, Hàn Tuấn Phong đã đưa Hứa Thanh về vị trí cũ. Hắn đè lên người cô, chăm chú nhìn, ánh mắt ôn nhu…
Hứa Thanh không thích cảm giác này, cách hằn nhìn làm nàng mất tự nhiên. Hắn đột nhiên sao lại nhìn nàng như thế, không quen với việc này, Hứa Thanh tiếp tục dùng tay đẩy hắn
“ Hàn Tuấn Phong..”
Thanh âm của hắn vang lên ngắt lời nàng “ Ngoan ngoãn ngủ đi, ta sẽ không ăn ngươi đâu.”
Hắn nói rồi đặt lên trán nàng một nụ hôn, xoay người qua nằm cạnh , hai tay ôm nàng vao lòng.
Gì thế? Hắn là cái gì mà đòi ôm nàng. Hứa Thanh bực tức muốn vùng ra khỏi vòng tay của hắn, nhưng là vùng không nổi
“ Được, vậy chúng ta tiếp tục chuyện vừa rồi.”
Nghe hắn nói vậy, Hứa Thanh cuống cả lên, vội giữ chặt hai tay đang ôm lấy mình
“ Không, ta ngủ, ta ngủ liền mà.” Hứa Thanh cắn môi, nhắm chặt mắt cố gẳng đẩy mình vào trạng thái vô thức càng nhanh càng tốt, nếu không nhỡ hắn đổi ý.
Hắn ôm nàng, cảm giác thật bình yên. Mong ước của hắn chưa bao giờ nhỏ nhoi đến vậy, hắn đơn giản chỉ muốn mỗi buổi sáng thức dậy nhìn thấy gương mặt xinh xắn của nàng, được mãi ôm nàng trong vòng tay như thế này đây….
…
Mới sáng sớm đã bị đánh thức, Hứa Thanh xẵng giọng
“ Mới sáng sớm đã làm ồn rồi. Ngươi không vào triều sao, mắc mớ gì mà phá giấc ngủ của ta hả?”
“ Ta cho ngươi một khắc để chỉnh trang, xong, lập tức ra ngoài.”
“ Rốt cuộc là có chuyện gì mà ta phải đi.”
“ Đón người thân của ta.”
Hàn Tuấn Phong nói rồi bước nhanh ra khỏi phòng. Hứa Thanh vươn vai đứng dậy làm vệ sinh xong thì quay qua chỗ vali lấy quần áo. Người nhà của hắn chứ có phải của nàng đâu cơ chứ???
Thời tiết tháng tám chẳng mát mẻ gì, Hứa Thanh chon ra một cái váy ngắn và một cái áo cộc tay. Vừa bước ra ngoài đã bắt gặp ánh mắt khó chịu của hắn, lại phải quay vào trong thay ra một cái quần ngố, một cái áo phông và một đôi xỏ ngón.
Hắn, chau mày, vẫn tỏ ra không hài lòng
Hứa Thanh cao giọng “ Một vừa hai phải thôi nha, đây là giới hạn của ta rồi đó. Trời nóng như thiêu như đốt thế này mà bắt ta ăn mặc kín đáo, chết cũng không mặc.” Hứ, đố hắn dám lôi nàng vào thay quần áo. Nếu không vì phải ngủ chung với hắn, có thế nào nàng cũng không mặc pijama giữa tiết hè.
Lý quản gia từ xa dắt ngựa tới.” Vương gia, chúng ta mau lên đường thôi, xa giá của thái hậu chắc cũng sắp tới nơi rồi.”
Hàn Tuấn Phong thở dài, không bắt nàng vào thay quần áo nữa. Hắn phi người lên ngựa, một tay kéo nàng lên.
“ Này mắc mớ gì bắt ta cưỡi ngựa chung với ngươi. Hai người một ngựa đi không phải rất chậm sao.”
Hứa Thanh đang loay hoay tìm cách xuống con ngựa đã bắt đầu phi nước kiệu. Theo quán tính, Hứa Thanh đổ người về phía hắn, sao nàng có linh cảm là hắn đang cười nhỉ.
Ra đến ngoài thành, hắn đi ngựa cũng bình tĩnh hơn, Hứa Thanh quay mặt hỏi hắn
“ Thái Hậu không phải là mẫu thân của Chiến Cơ sao?”
“ Hứa Thanh, ngươi không được gọi thẳng tên của hoàng thượng.”
“ Hàn Tuấn Phong, ta có bao giờ kêu ngươi vương gia đâu hả.”
Hắn không nói gì chỉ khẽ lườm nàng. Đúng là hắn không bắt nàng gọi hắn là vương gia, nàng có muốn gọi cũng không được.
“ Ta và hoàng thượng là anh em ruôt. Đương nhiên thái hậu cũng là mẫu thân của ta rồi.”
“ Oa, mẫu thân của Chiến Cơ chắc là đẹp lắm..”
“ Phải, bà rất đẹp…”
“ Phải đẹp thì mới sinh ra được Chiến Cơ đẹp trai đến vậy chứ.”
Hàn Tuấn Phong không nói gì, hai tay cầm cương siết chặt người ngồi trong lòng.. “ A, ngươi làm gi thế chứ.”
…
Chẳng mấy chốc mà họ bắt gặp một xa giá cực kỳ sang trọng.
“ Ta có phải cúi đầu chào không?” Nàng hỏi, nói thật nàng cực kỳ ghét việc phải cúi đầu trước người khác.
“ Phí lời.”
Hắn đỡ nàng xuống ngựa, dắt tay về phía xa giá. Từ trong xe bước ra một người phụ nữ bước ra, hoàn toàn trái ngược so với những tưởng tượng của Hứa Thanh. Dù Tuấn Phong đã nói là bà còn khá trẻ và rất đẹp Hứa Thanh vẫn liên tưởng đến bà Thái hậu già khú già đế trong phim “ Hoàn Châu cách cách.” Trong khi người phụ nữ đứng trước mặt nàng đây, gương mặt sắc sảo, phong thái kiêu sa, quần áo hoa lệ, thực sự là quá đẹp rồi. Rất tiếc so với những người phụ nữ hiện đại bây giờ còn kém một chút. Bà ta thực sự trẻ so với tuổi nhưng trên mặt cùng có vài đường nhăn, điều gần như là không thể nếu biết dung kem dưỡng da thường xuyên….
Đi theo sau bà ta là một nữ tử xinh đẹp, tuổi chắc chưa đến 20, gương mặt thanh tú, phong thái thoát tục, so với Mẫu Đơn không thua là bao. Hình như cô gái ấy đang e thẹn nhìn Hàn Tuấn Phong
“ Mẫu hẫu, Phong nhi đến đón chậm chễ rồi.”
“ Không sao, bổn cung cũng mới về thôi. Phong nhi vẫn khỏe chứ..”
Hứa Thanh không nén nổi cười, nhưng là vô ý tới mức khiến mọi người xung quanh đều tập trung vào nhìn, vấn đề là nàng còn không biết mọi người đang nhìn mình.
“ Phong nhi, mẹ gọi ngươi là Phong nhi sao. Ta thật không ngờ ngươi lại có tên nữ tính như vậy đấy.”
Hàn Tuấn Phong lườm nàng… Hứa Thanh thấy ánh mắt băng giá của hắn, nụ cười cũng tắt ngấm.
“ Nữ nhân không biết lễ nghĩa này là ai vậy.”
Sực nhớ ra sự tồn tại của Thái hậu, Hứa Thanh cúi người chào
“ Tham kiến Thái hậu, ta à quên nô tỳ là Hứa Thanh.”
“ Nô tỳ này thật vô lễ, chủ nhân đang nói chuyện ngươi dám xen vào, muốn chịu phạt hả? Ăn mặc thì lăng loàn không ra thể thống gì cả. Phong nhi hạ nhân này sao con có thể để bên mình. ”
Ha, nói cho ngươi biết ta không phải Hạ Tử Vi
“ Thái hậu, ta xưng là nô tỳ chỉ vì phép lịch sự với người thôi. Cho dù ta có là nô tỳ thật đi chăng nữa thì cũng là con người. Thái hậu “ tôn quý”, người dùng giọng đó nói chuyện với ta. Xin hỏi ai mới là người không biết phép tắc.”
Hàn Tuấn Phong nhìn hai người phụ nữ trước mặt, sóng gió bắt đầu nổi lên…
Chương 31: Mặt nạ (1)
Nhìn tình hình trước mặt Hàn Tuấn Phong đành mở mở miệng mời Thái Hậu vào xe để về kinh thành, ở nơi đây lâu không có tốt cho sức khỏe. Hắn vốn dự tính muốn mẫu thân có hảo cảm với nàng, vậy mà trở thành ác cảm lúc nào không hay.
Thái hậu lửa giận vẫn chưa tắt cùng đành chiều lòng Tuấn Phong. Còn Hứa Thanh, khỏi nhưng nhị, bị hắn túm lấy đẩy lên ngựa. Cô gái đi bên cạnh Thái Hậu nhìn Hứa Thanh, nghi hoặc, ghen tị.
Tiếng vó ngựa vang lên đều đều…
“Ngươi không được ăn nói như thế với Thái hậu.”
“ Nước sông không phạm nước giếng, ai tôn trọng ta thì ta tôn trọng lại, nguyên tắc đơn giản mà.”
“ Dù vậy bà ấy đường đường là Thái hậu tôn quý, là bề trên của ngươi, ngươi như vậy thật xấc láo.”
Hứa Thanh nuốt nước bọt, vừa rồi nàng quá là có phần thái quá.
“ Đúng, trước hết là lỗi của ta, ta ăn nói như vậy là không đúng. Nhưng nếu ngươi suy xét lại lỗi không phải ở ta đâu nha. Tự dưng sáng sớm gọi ta dậy, làm cho tâm trạng ta không tốt. Trời vừa nắng vừa nóng, lại không được mặc đồ mát mẻ, bên trong như muốn phát hỏa vậy. Ly nước vốn đã đầy, mẹ ngươi còn rót thêm nên mới trào ra thôi. Xem nào, chung quy đều là lỗi của ngươi hết.”
Hàn Tuấn Phong lườm nàng, hiển nhiên đó là lỗi của nàng từ lúc nào quay ra là lỗi của hắn vậy.
“ Nắng lắm sao?”
“ Hỏi bằng thừa, lần sau ta cấm ngươi lôi ta ra ngoài vì mấy chuyện như thế này. Đó là mẹ ngươi vốn dĩ chẳng có quan hệ gì tới ta.”
Hắn không nói gì, kéo người nàng sát vào hắn
“ Thế này sẽ đỡ nắng một chút.”
Hứa Thanh khó hiểu, tại sao hành động của hắn gần đây lại lạ thường đến vậy, không hiểu hắn có dự tính gì.
“ Oa, đúng là bớt nắng thật. Hàn Tuấn Phong à…”
“…Bảo Bối của ta còn thông minh hơn ngươi đó. Ngươi có ấm đầu không, trời đã nóng còn bắt ta ngồi sát vào ngươi, muốn ta phát hỏa mà chết hả.” Nàng vùng ra, nhưng là thế nào cũng không thoát ra được, hắn đúng là… biến thái.
…
Thái Hậu lướt qua Hứa Thanh, “tặng” cho nàng một cái nhìn khinh bỉ rồi bước vào vương phủ, Hứa Thanh cố gắng hít thở
“ Bình tĩnh, Vũ Hứa Thanh bình tĩnh, coi như nể mặt Hàn Chiến Cơ…phù…Mi phải biết thương tình cho một người phụ nữ đẹp không có kem dưỡng da để xài… ”
Hứa Thanh bỗng có cảm giác lạnh lạnh sau gáy, giữa ban ngày ban mặt ma làm sao xuất hiện được cơ chứ. Hứa Thanh ngoan cố không quay mặt lại nhìn, thẳng bước tiến vào trong phủ.
…
“Oh, my dariling, my baby, my love, Bảo Bối có nhớ chị không nào.”
Hứa Thanh vừa ôm vừa hôn lên cái mặt ngố tệ của Bảo Bối, ai kêu nàng đánh thức giấc ngủ của nó chứ.
Thật là, đi đi về về cũng mất hơn nửa ngày, Hứa Thanh bực mình lôi quần áo ra đi tắm nước mát cho đỡ phát hỏa.
…
“ A” Hứa Thanh giật người về phía sau, nếu không có bức tường thì nàng đã ngã rồi. Số là mới tắm xong, vừa bước ra khỏi cửa đã đụng ngay “ kẻ thù”
“ Ngươi làm gì thập thò ngoài này?”
“ Vũ Hứa Thanh, nếu ta muốn thì có thể đường đường chính chính bước vào, thập thò làm gì?”
Hứa Thanh bĩu môi, ai tới phòng ta tranh chỗ ngủ hả. Hàn Tuấn Phong mặc kệ nàng, bước vào phòng tắm, hắn cũng cần phải tắm rửa một chút.
Hứa Thanh vừa lau tóc vừa trèo lên giường ngồi, lôi quyển sách ra đọc. Sách ở thời này có nhiều quyển cũng khá thú vị… Nàng tự dưng thấy tội nghiệp cho Thiên Hạo, nếu không phải nàng học khoa ngoại giao Anh – Trung thì vấn đề ngôn ngữ và chữ viết của thời này sẽ gây khó nàng, trong khi Thiên Hạo lại chỉ là một sinh viên đại học bình thường khoa Công nghệ thông tin, haizzz
….
Hàn Tuấn từ phía sau, luồn tay ôm qua eo nàng, tham lam hít lấy mùi thơm trên tóc nàng. Hứa Thanh vừa tắm xong, cả người mang theo mùi thơm mát, thật sự là kích thích hắn mà. Hứa Thanh huých cùi chỏ về phía sau, hắn nghiêng người tránh, bản thân vẫn không hề buông nàng ra. Hứa Thanh bắt đầu giãy dụa
“ Hàn Tuấn Phong, sao ngươi không sống luôn tại kỹ viện đi cho rồi.”
Hắn mặc kệ lời nàng nói, dùng đôi môi chặn tiếng nàng…
Cộc! Cộc!
Hàn Tuấn Phong chau mày, nhưng rồi cũng buông Hứa Thanh ra để mở cửa. Là ai, phá hỏng chuyện tốt của hắn.
“ Yến Tử, sao lại là là muội.”
“ Phong ca, lâu lắm rồi không gặp, muội rất nhớ huynh.”
“ Yến Tử của ta ngày càng xinh đẹp rồi.”
Hứa Thanh ngồi trên giường, nghe tiếng người lạ, lại thấy biểu hiện của Tuấn Phong có chút khác thường nên tiến ra cửa ngó thử. Yến Tử nhìn thấy Hứa Thanh thì lấy làm ngạc nhiên, sắc mặt thoáng buồn.
“ Phong ca muội không biết rằng huynh và vị cô nương này…”
Hàn Tuấn Phong có chút lúng túng, Hứa Thanh nhìn hắn như vậy trong lòng có chút không thoải mái
“ Những gì cô nhìn thấy tuyệt đối không phải sự thật đâu, cô đừng cho tôi và hắn có quan hệ gì nha. Nói đúng ra chúng tôi có tư thù, hắn ở đây là canh chừng tôi đó.”
Yến Tử nghe những lời Hứa Thanh nói, phần nào cảm thấy yên tâm hơn nhưng lòng không khỏi nghi hoặc, lời cô ta nói không thể cứ vậy mà tin.
“ Thái Hậu mời huynh sang cư viện dùng ngự.” Nói xong, Yến Tử khẽ cúi chào rồi quay đầu cất bước.
Yến Tử đi không được bao lâu, Hàn Tuấn Phong quay đầu lại, lạnh lùng nhìn nàng
“ Gì nào, ta nói thế ngươi còn chưa vừa lòng à. Ta với ngươi đâu có quan hệ gì, bất quá kêu một tiếng oan gia.”
“ VŨ HỨA THANH, ngươi bước vào thay quần áo rồi đi theo ta.”
“ Chết cũng không đi.” Hứa Thanh gân cổ lên.
“ Có chết ngươi cũng phải đi.” Hắn nòi rồi xách Bảo Bối của nàng ra ngoài.
“ Hàn Tuấn Phong, ngươi là đồ tiểu nhân.”
Hứa Thanh bực mình nhìn theo hắn bước đi, kéo nàng đi theo rõ ràng là muốn để Thái hậu đày đọa nàng mà, tên đáng chết này. Ngoại trừ bản thân, nàng không cho phép người khác coi khinh nàng.
Vũ Hứa Thanh, phải nói bao nhiêu lần nữa, ngươi mới hiểu rằng ngươi đã là người của ta…
Chương 32: Mặt nạ (2).
“ Hứa Thanh xin tham kiến Thái hậu” Nàng vừa nói vừa quỳ xuống, bản thân vốn đã thay vào bộ y phục mà lần trước Thiên Hạo mua cho. Trong con mặt của người ở đây, Hứa Thanh trong bộ y phục cổ trang quả thực là một cô gái xinh đẹp.
Hàn Tuấn Phong nhìn nàng ngạc nhiên, duy chỉ có Thái hậu, ánh nhìn vẫn lạnh lùng như thế.
“ Hứa Thanh cô nương, người không phải cúi đầu thấp đến mức vậy đâu.” Yến Tử đứng phía sau Thái hậu khẽ lên tiếng.
“ Oh, không sao, là tiểu nữ chỉ muốn thể hiện lòng tôn kính với Thái hậu thôi.” Nàng vừa nói vừa đứng lên
“ Phong nhi, ta nhớ chỉ mời một mình con thôi mà, tại sao lại dắt theo nha đầu không biết phép tắc này đến đấy.” Thái hậu không thèm để ý đến nàng quay sang bắt bẻ Hàn Tuấn Phong.
Hàn Tuấn Phong chưa kịp trả lời, Hứa Thanh vội ngắt
“ Chuyện sáng nay, tất cả đều là lỗi của Hứa Thanh, mong Thái Hậu từ bi độ lượng mà bỏ qua cho tiểu nữ một lần. Hứa Thanh vốn là bằng hữu với Chiến vương gia của Thiên Tự quốc, là Hàn vương gia có lòng mời tiểu nữ ở lại, xem như người nhà.”
Thái hậu nghe Hứa Thanh nhắc đến Thiên tự quốc, trong lòng tự hiểu không nên tạo điều bất hòa, hơn nữa nha đầu này đã cúi mình đến vậy, cũng không nên nhỏ nhen quá.
“ Nếu là đã là bằng hữu thì mời cô nương ngồi, chúng ta cùng dùng bữa”
Bằng một động tác hết sức dịu dàng, duyên dáng, Hứa Thanh khẽ cúi mình, nở nụ cười rồi đến ngồi gần bàn ăn. Hàn Tuấn Phong vẫn bất động như thế…( Mèo: em cũng bất động theo Phong ca lun >0< sợ ss HT quá)
“ Ta nghe nói, cô nương đây và Phong nhi nhà ta chung phòng, thực hư thế nào, ta muốn biết rõ”
“ Thưa Thái Hậu, chuyện này đúng là có thật. Vốn là do tiểu nữ sinh ra đã yếu đuổi, đến vương phủ lại không quen thành ra đêm đến không ngủ được. Vương gia có lòng tốt, dọn qua ở cùng để tiểu nữ ngủ được ngon giấc, tuyệt đối không xảy ra chuyện gì khác.”
Trong bữa cơm, Hứa Thanh không ngừng tán dương Thái Hậu, nên với nàng bà có chút thiện cảm:
“ Oh, vậy sao. Dù sao, nam nữ thụ thụ bất thân, Hứa cô nương không nên như vậy.”
Hứa Thanh nghe lời Thái Hậu nói mà như bắt được vàng, cá lớn cắn câu rồi
“ Thái Hậu, Hứa Thanh sớm mất phụ mẫu, nên về lễ nghĩa quả thực không hiểu lắm, sau này xin nhờ Thái hậu chỉ bảo.” Nói xong quay mặt ra phía Tuấn Phong “ Vương gia, là Hứa Thanh không hiểu chuyện nên mới xin vương gia dọn đến ở cùng phòng. Nghe những lời vàng ý ngọc của Thái hâu, Hứa Thanh đã thông suốt, xin phiền vương gia dọn về Lãnh Hàn lâu.”
Hàn Tuấn Phong nhìn nàng lạnh lùng, hắn thật muốn bóp chết nữ nhân đang ngồi trước mặt hắn quá mà. Dám dùng chiêu này để đuổi hắn ra khỏi phòng, hắn chẳng phải đã tôn trọng lời hứa là không động đến nàng sao, vì cớ gì mà nàng vẫn không từ bỏ ý nghĩ này.
“ Thái hậu, xin người lên tiếng giúp Hứa Thanh”
Thái Hậu thấy con trai mình không trả lời bèn lên tiếng
“ Phong nhi, cô nương nhà người ta là con nhà khuê các, con không thể dùn việc đó làm hỏng danh uy của mình và của cô nương ấy được, theo lời ta dọn về Lãnh Hàn lâu.”
“ Mẫu thân, việc của con xin người đừng quyết định thay. Ý con thế nào, chưa bao giờ vì người khác mà thay đổi, người phải hiểu rõ điều này.”
Hiểu rõ, tất nhiên là bà ta hiểu, chính vì đứa con trai ương ngạnh này mà Chiến Cơ đã được đăng cơ, trong khi Phong nhi chỉ có thể là một vương gia. Bà yêu cả hai đứa con nhưng luôn dành nhiều tình cảm cho Hàn Tuấn Phong.
“ Phong nhi, lần này ta trở về vốn là muốn hợp cho con và Yến Tử thành đôi, con cứ ở với người con gái khác như vậy sẽ làm Yến Tử đau lòng.”
Yến Tử nghe Thái hậu nói vậy, cúi mặt xấu hổ
“ Thái hậu, Yến Tử cả đời sẽ không gả cho ai đâu, Yến Tử muốn ở bên chăm sóc người.”
“ Thế nào, không định nghe theo ta nữa sao”
“ Yến Tử không dám.”
“ Vậy là phải rồi.”
Nghe cuộc trò chuyện, Hứa Thanh đủ biết rõ Thái Hậu này thích Yến Tử như thế nào, chưa kể cũng thấy rõ tình cảm của Yến Tử cho Hàn Tuấn Phong.
Hàn Tuấn Phong khẽ nhếch mép
“ Nếu vậy, mẫu thân sao người không hỏi ý của Hứa Thanh cô nương.”
Thái Hậu vội quay mặt sang nhìn Hứa Thanh, ánh mắt vốn có hảo cảm giờ chuyển sang sắc lạnh
“ Thế nào, không phải nói Hứa Thanh cô nương cũng muốn gả cho Tuấn Phong chứ”
Hứa Thanh nghe vậy vội xua tay lắc đầu, ánh mắt ra vẻ thẹn thùng
“ Thái Hậu, sao người lại nói thế được. Hứa Thanh lấy đâu ra phúc phận đó, chưa kể con đã có người trong lòng rồi. Còn Yến Tử với vương gia quả là một đôi trời sinh long phương, là cặp yên ương hiếm có khó tìm ở nhân gian, hai người chính là Kim Đồng Ngọc nữ, Ngưu lang Chức nữ…”
Hàn Tuấn Phong khẽ ho
“ Vậy sao, vậy nói cho ta một chút về người đó đi.”
“Dạ…ừm… người đó là một người đàn ông… ừm… rất tuyệt vời. Anh ta… ờ…ừm… có mái tóc…tóc… ở trên đầu. Ồ, người phải biết anh ấy có một bờ vai…… một bờ vai… ở dưới cổ, à và một cái cắm… ôi một cái cắm…. ở phía dưới mặt…. ừm, đúng vị trí mà nó phải ở đó, một vị trí hoàn hảo, …đúng cái kiểu mà con thích. Ừm… ờ… mắt của anh ấy… hai con mắt, tất nhiên… ở phía trên mũi… Một người đàn ông có đẩy đủ tóc, bờ vai…” Hứa Thanh ấp úng, cô mù tịt về mấy cái từ tả vẻ đẹp của một người đàn ông, chưa kể còn bị hỏi vội như vậy. ( Ừm, có ai nội công thâm hậu vẽ được người như ss HT tả thì mang đến gặp Phong ca nha, có thường lớn đóa)
“ Hả” Mọi người trong phong gần như đồng thanh, ai cũng quay sang nhìn Hứa Thanh chăm chú, cái người đàn ông mà cô tả….
“ À, nói vậy là con đã có người trong lòng. Vậy thì Phong nhi, chúng ta cũng nên bàn chuyện hôn sự cho con..”
Hàn Tuấn Phong đứng lên, cầm tay Hứa Thanh “ Mẫu thân, xin người đừng quyết định bất cứ việc gì cho con.”, nói rồi hắn kéo Hứa Thanh đi, Hứa Thanh bị kéo đi không thương tiếc, tay kia vội vàng ôm lấy Bảo Bối.
….
“ Vũ Hứa Thanh, ngươi tháo ngay cái mặt nạ ấy ra cho ta.”
“ Ngươi thấy ta thích lắm à. Ngồi nói mấy câu thôi mà nổi hết da gà.”
Sực nhớ chuyện lúc nãy, nàng lấy làm bực mình.
“ Hàn Tuấn Phong ngươi là đồ trơ tráo, cái mặt ngươi dày đến nỗi, dao kiếm chém không đứt, bom nổ không nát, siêu nhân lấy ra làm áo choàng được đấy. Rốt cuộc ngươi là cái thể loại trơ trẽn gì mà bám dính lấy ta thế.”
“ Trơ trẽn phải nói ngươi mới đúng, dám vác cái mặt tội nghiệp đó lừa gạt Thái hậu, nói, ngươi đáng tội gì. Còn nữa, dám đứng đó ghép ta với Yến Tử, ngươi đúng là đồ nữ nhân không biết tốt xấu”
“ Ta phải ở với một tên biến thái trốn trại, chưa phải là hình phạt khổ sở nhất à. Nói cho ngươi hay, cỡ như ngươi cưới được Yến Tử đã là chó ngáp phải ruồi rồi, ngồi đó mà kêu ca”
“ VŨ HỨA THANH!!!”
…
Hai bên không ai nhường ai một câu, người bên ngoài nghe còn tưởng họ sắp giết nhau đến nơi.
Hàn Tuấn Phong chấm dứt cuộc nói chuyện vô bổ này, hai tay bế Hứa Thanh lên
“ Ngươi làm gì, sắc lang, thả ta xuống”
“ Ngươi nói đi…”
Chương 33: Phát hiện.
“ Hàn Tuấn Phong, ta đếm đến 3, ngươi có thả ta ra không thì bảo.”
Hắn bế nàng lên giường, đặt lên môi nàng một nụ hôn cháy bỏng, một tay giữ chặt tay Hứa Thanh lên đầu giường, bàn tay kia không ngừng ve vuốt khắp cơ thể nàng.
Hứa Thanh không ngừng dãy dụa nhưng chẳng bao lâu cơ thể cũng nảy sinh phản ứng…
Có tiếng gõ cửa…
Hàn Tuấn Phong để ngoài tai những tiếng gõ cửa đó, vẫn tiếp tục chìm trong say đắm. Nhưng Hứa Thanh thì khác, tiếng gõ cửa đưa nàng vè với thực tại.
“ Hàn Tuấn Phong..mau.. buông ta ra.” Nàng cố gắng cất tiếng, thoát ra khỏi dòng cảm xúc đang quấn quanh mình.
“ Phong ca, là muội, Yến Tử đây. Chúng ta có thể gặp nhau được chứ, muội muốn nói với huynh vài câu thôi.”
Hàn Tuấn Phong nghe tiếng Yến Tử, cố gằng kìm nén, bước ra mở cửa
“ Yến Tử, có việc gì vậy?”
“ Phong ca, việc lúc nãy Thái Hậu nói đó, huynh đừng bận tâm nhé, chỉ là người lo cho Yến Tử thôi. Muội…”
“ Yến Tử, muội là một cô gái tốt, ai lấy được muội chính là phúc phận của người đó tu từ ba kiếp trước. Muội về đi huynh còn có chuyện phải làm” ( Chính xác thì chuyện phải làm của ca là gì thế.>0<)
“ Vậy, Yến Tử xin cáo lui.” Nàng khẽ cúi mình chào, hai má ừng hồng lên vì xấu hổ.
“ Yến Tử với ngươi có quan hệ gì vậy”
Hàn Tuấn Phong nghe Hứa Thanh nói vậy, khẽ mỉm cười
“Là ta đang nhầm sao, ngươi ghen?”
“ Hờ hờ, đúng rồi, ta ghen muốn điên lên đi được, ta chợt nhận ra tình cảm ta dành cho ngươi đã trở thành tình yêu cao đẹp. Chúng ta kết hôn nhé, ta muồn sinh cho ngươi thật nhiều hài tử.”
Hứa Thanh ôm hai tay trước ngực ( Kiểu như cầu nguyện ý), mắt mở to tròn nhìn hắn. Hàn Tuấn Phong nghe Hứa Thanh nói vậy, trong lòng không khỏi vui mừng
“ Ngươi là có ý này thật sao “
“ Tất nhiên rồi, tiếp tục mơ đi, không hiểu sao dạo này ta lại thích xem phim kinh dị thế nhỉ?.. Ta chỉ lấy làm tò mò, đây là lần đầu tiên ngươi ôn nhu như vậy với nữ nhân.”
“ Nàng cùng ta tử nhỏ lớn lên, thân như huynh muội. Ngươi không phải lo lắng.”
“ Lo lắng, ta lo lắng cái gì, ngươi hôm nay ăn nhiều quả mơ quá à. Đó là câu hỏi tu từ, ai khiến ngươi giải thích.”
“ Không cần là mơ đâu, nếu muốn ta có thể biến nó thành sự thật.”
Hắn nói rồi tiến gần đến nàng, Hứa Thanh vội vàng giật lùi về phía sau nhảy ra khỏi giường, nhưng Hàn Tuấn Phong lại nhanh hơn nàng, hắn từ lúc nào ở phía sau nàng, đẩy nàng ngã lên giường.
Chưa đầy một giây, đôi môi hắn đã quấn lấn môi nàng, Khuôn ngực đương hô hấp của nàng, thân hình mềm mại của nàng, tất cả đang đốt lên ngọn lửa dục vọng trong hắn. Hàn Tuấn Phong dùng nội lực, làm những cây nến phụt tắt.
Hôn ngày càng mãnh liệt, hạ thân hắn cố gắng quấn chặt lấy nàng Hàn Tuấn Phong tình dục tăng vọt, đã không muốn chú ý đến chuyện gì khác, ngạo nghễ động thân một cái, thật sâu, hoàn toàn tiến vào chỗ sâu nhất của Hứa Thanh, hung mãnh chuyển động.
Quả thực là đã rất lâu hắn không động đến nàng nên cảm giác mới chặt đến như vây. Ngược lại, khắp người Hứa Thanh cái cảm thấy lại là đau đớn. Nhưng càng về sau, cơ thể lại vận đồng theo y, dần dần nổi lên phản ứng.
…
Đêm, còn rất dài…
…
Cuồng phong qua đi, cả hai rơi vào trạng thái vô thức. Hứa Thanh cố chờ cho lúc nghe tiếng thở đều đều của hắn, lén bước ra khỏi giường, tiến về phía ngăn kéo lấy ra viên thuốc. Còn chưa kịp lấy cốc nước, ánh nến đã vụt sáng, thanh âm của hắn vang lên:
“ Khuya như vậy ngươi còn muốn làm gì?”
Giật mình, viên thuốc đang ngậm ở mồm chui tọt xuống họng
“Khụ…khụ…”
Hắn tiến lại gần, hai tay vuốt dọc sống lưng nàng
“Ngươi không sao chứ, sao tự nhiên lại ra đây uống thuốc gì vậy.”
Một suy nghĩ thoáng qua, Hàn Tuấn Phong gương mặt tối sầm lại, siết chặt tay Hứa Thanh
“ Nói, đây là thuốc gì.”
“ Ơ… Ưm…” Hứa Thanh sợ hãi nhìn hắn, có gì mà hắn kích động đến vậy chứ
“ Là hoa hồng phải không, là tên khốn Thiên Hạo đó đưa cho ngươi?” Hắn nghiến răng, từng chữ vang lên như muốn bóp cổ nàng.
“ Ta không cho ngươi dùng giọng đó nói về Thiên Hạo như vậy, thuốc này vốn là ta tự có, thì sao, không phải ba vị phu nhân kia, mỗi lần hoan ái cùng ngươi đều bị ép uống hoa hồng sao. Ta có lòng tốt ngươi còn cảm ơn.”
“ Cảm ơn, được lắm, Vũ Hứa Thanh để ta cho ngươi thấy cách ta cảm ơn ngươi nhé.” Hắn cầm vỉ thuốc còn dở của nàng bóp nát rồi ném ra ngoài.
...
Cuồng phong chưa bao giờ chấm dứt.
…
Hàn Tuấn Phong lại động thân một cái tiến vào nàng, thân thể gắt gao giam cầm nàng, mỗi một lần ‘xung kích’ đều tiến vào chỗ sâu nhất……
Trong phòng xuân ý dạt dào….
Lê Thị Hồng Hạnh @ 08:33 14/07/2011
Số lượt xem: 258
Số lượt thích:
0 người
- Miêu ái xuyên không - Miêu thần hoàn ơn 7 (14/07/11)
- Miêu ái xuyên không - Miêu thần hoàn ơn 6 (14/07/11)
- Miêu ái xuyên không - Miêu thần hoàn ơn 5 (14/07/11)
- Miêu ái xuyên không - Miêu thần hoàn ơn 4 (14/07/11)
- Miêu ái xuyên không - Miêu thần hoàn ơn 3 (14/07/11)










Miêu ái xuyên không - Miêu thần hoàn ơn 9